Nhiều cảm xúc từ một tác phẩm

19/01/2020, 10:38

Nhiều cảm xúc từ một tác phẩm - Giải báo chí về đồng bằng sông Cửu Long lần thứ iV năm 2019 đã khép lại với nhiều cung bậc cảm xúc. Mỗi tác giả, từng tòa soạn đã chọn lọc những tác phẩm hay, đầu tư công phu gửi dự thi. Từ cảm giác hồi hộp khi đọc tên tác phẩm vào vòng chung khảo, đến niềm vui khi được xướng tên lên bục nhận giải. Với những phóng viên, nhà báo ở miệt sông nước đồng bằng, được nhận giải là một niềm vinh dự lớn lao trong cuộc đời làm nghề.

Tác nghiệp tại hiện trường_Ảnh: TL

Từ những buổi tập huấn

Khi học đại học tại TP. Hồ Chí Minh nhiều bạn sinh viên học chung lớp đại học báo chí lúc ra trường 50% chọn ở lại Thành phố. Đa số các bạn sinh viên có chuyên ngành ít khi về tỉnh, họ muốn ở lại Thành phố làm việc ở các tòa soạn lớn, các công ty truyền thông, sự kiện, chứ không muốn về quê. Khi ở lại Thành phố họ có nhiều cơ hội về việc làm, thu nhập, và ngay cả chuyện đi học nâng cao trình độ.

Tôi trong số 50% các bạn chọn về quê, về làm báo tỉnh. Hành trình đi xin việc làm cũng rất gian nan, vì chẳng ai muốn nhận, bởi lý do “làm báo thì đại học nào cũng được, không cần phải qua đại học báo chí”. Cơ quan cần phóng viên thì tuyển từ đại học chuyên ngành ngữ văn, luật, chính trị đến công nghệ thông tin, nông nghiệp, ngoại ngữ... Khi bắt nhịp với công việc ở tòa soạn báo địa phương, thực tế công việc hàng ngày trái hẳn với những điều được học ở đại học. Lao động phóng viên ở một tờ báo địa phương rất đơn giản, khuôn khổ của 1 tờ báo cũng chỉ gói gọn bấy nhiêu.

Bạn muốn đột phá hay một sự đổi mới trong khuôn vốn dĩ đã thành nếp thì e rằng khó. Với những nhà báo, phóng viên ở các tòa soạn báo lớn mỗi năm có hàng chục lớp học, tập huấn kỹ năng với những giảng viên trong nước, ngoài nước. Nhưng đối với những phóng viên, nhà báo ở tỉnh việc đi học, tập huấn là khá hiếm hoi có thể nói đếm trên đầu ngón tay.

Duy chỉ có những lớp tập huấn của Hội Nhà báo Việt Nam là mở thường xuyên dành cho những phóng viên, nhà báo tỉnh. Tôi may mắn được tham gia những lớp tập huấn ngắn với những giảng viên, nhà báo do Hội Nhà báo Việt Nam mời giảng. Chính họ đã mang đến những kiến thức mới, logic tư duy về những kỹ năng nghề. Những kiến thức nền tảng được phát triển từ lý luận đến thực tiễn, từ những chi tiết hay đến việc hình thành một tác phẩm báo chí hoàn chỉnh.

Các thầy, cô đã ghép những mảnh ghép rời rạc khi làm nghề, trở thành một mảnh ghép liền mạch với những ý tưởng mới, thôi thúc phóng viên, nhà báo phải có một sự thay đổi và bắt nhịp. Cũng từ đây, những ý tưởng đề tài theo xu hướng báo chí mới dần hình thành, một mạch cảm xúc được phát triển tạo thành một tác phẩm báo chí hay. Ở những lớp học ngắn ngủi đó, các thầy, cô đã dạy cho tôi, người làm báo in giờ cũng phải học viết kịch bản, học quay, cầm mic, chọn hình, học dựng, đọc lời bình... nếu như không muốn bị tụt hậu, lạc lõng phía sau.

Đến hành trình nhận thưởng

Đôi lúc trong cuộc sống người ta rơi vào trạng thái chán nản, nhưng đối với nghề báo, chỉ cần có niềm đam mê, gặp một đề tài, nhân vật hay là có thể quên đi mọi thứ áp lực xung quanh mình. Chỉ có thể là niềm đam mê nghề, mới có thể ngồi suốt từ 8 giờ - 12 giờ đồng hồ bên máy tính chỉ để viết. Một ý tưởng chợt thoáng qua, khi đêm về không thể bật máy tính đành phải mở ghi âm lưu lại đó. Đã đôi lần muốn buông xuôi, nhưng những lúc ấy, người thầy từ Hà Nội nhắn một tin ngắn gọn: “Cố lên chút nữa nào?!”, vậy là tiếp tục.

Đề tài từ chính những chủ trương, những chương trình hành động, những cách làm mới, những con người điển hình mới. Từ những người dân chân lấm tay bùn, nơi đó có những triết lý về cách đối nhân xử thế, về cuộc đời, con người, hành trình thoát nghèo vượt khó, sựdấn thân vượt qua số phận, sự lạC quan, kiên trì, không mệt mỏi.

Cuộc sống vốn dĩ có nhiều điều không như kỳ vọng, nhưng chúng ta có thể thử nhìn ở một góc cạnh khác, để khơi gợi tìm ra những điều tốt đẹp, những hy vọng dẫu nhỏ nhoi nhưng đủ để nhen nhóm một niềm tin mới. Mới hay không là ở tư duy, ở hành động, ở cách người ta thay đổi và phát triển bản thân trước khi muốn thay đổi mọi thứ xung quanh mình. Nghề báo - nghề của sự tích lũytri thức, nghề của sự trui rèn bản lĩnh, nghề của sự khéo léo.

Đôi khi, sự thành công không chỉ ở những thiết bị làm nghề hiện đại mà còn ở sự thân thiện, tin tưởng, sự gần gũi từ những biểu cảm trên gương mặt, cách ứng xử với đồng nghiệp, với người dân. Hơn ai hết, tự thân nhà báo phải luôn đi, tìm, hiểu trước tất cả những gì cần cho tác phẩm của mình. Và chính những mạch cảm xúc, những ý tưởng mới, lao động của phóng viên nghiêm túc đã được Ban Tổ chức Giải báo chí về Đồng bằng sông Cửu Long ghi nhận.

Niềm vui vỡ òa, giọt nước mắt chực trào, những giờ phút lao động miệt mài bất kể thời gian đã được thấu hiểu bởi chính những nhà báo, những người thầy. Hơn ai hết, chính họ là những người hiểu và cảm nhận lao động phóng viên, lao động báo chí, họ luôn vun đắp cho từng ý tưởng mới, khuyến khích và ủng hộ nhà báo thay đổi mạnh mẽ để bắt nhịp với xu hướng chung của báo chí hiện đại. Sự đồng hành của Ban tổ chức như lời khẳng định bất kể bạn ở đâu, báo địa phương hay báo trung ương, chỉ cần đến với nghề bằng một tâm thế luôn học hỏi, lao động miệt mài vì tác phẩm của mình chắc chắn thành công sẽ đến.

Cúc Phương

Bình luận