Chùm thơ quê hương của tác giả Quang Nguyễn

24/02/2020, 15:14

Chùm thơ quê hương của tác giả Quang Nguyễn - Ai sinh ra và lớn lên cũng đều có hình ảnh quê hương trong tâm trí. Tạp chí Người Làm Báo xin gửi tới độc giả chùm thơ quê hương của tác giả trẻ có bút danh Quang Nguyễn.

BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG

Tôi nhìn thấy tôi
Trên phía dốc đồi
Ngực như suối chảy 
Tiếng thuở nằm nôi
Tôi thấy quê hương
Qua lời bài hát 
Màu xanh lúa nương 
Mẹ quạt gió mát
Tôi ngủ trong tranh 
Nghe quê hương thở 
Ngái khói lam chiều 
Loang đầy trí nhớ
Đôi mắt quê hương 
Đôi mắt của Mẹ 
Trong như con sông 
Chảy về hồn mát
Tôi ôm dáng quê 
Chiều cô thôn lặng
Bờ tre bóng nắng
Sưởi tiếng ru hời
Lim dim giấc ngủ 
Cọt kẹt võng đưa
Trở về tiếng nhỏ 
Như ngày thơ xưa.

NÓI VỚI QUÊ HƯƠNG

Không xa đâu quê nhỏ
Cất trong hồi ức cánh diều no gió
Lời mẹ ru
ngái khói lam chiều
Kẽo kẹt tiếng võng, dưới mái tranh xiêu
Đồng xanh gọi
miền thơ ấu
giọng nói chúng bạn, xen vào giấc mơ
bắt dế, chuồn chuồn cả châu chấu
Chăn trâu hát hò, dựng trận, đánh nhau
Không xa đâu quê nhỏ
Ta về tháng ngày đó
Nhớ lắm, nhớ lắm, chả muốn trưởng thành
Chậm lại... chậm lại đừng qua nhanh
Quê hương là hồn - Tôi là thể xác
đồng gió nội thanh mát
Tận giờ vẫn bát ngát.. màu lục quê
Thôi về... thôi về
Sống như những đứa trẻ
và gặp đôi mắt mẹ
Nhòe cay khói lam chiều
Và gặp lại cánh diều
Trên quê hương bay lượn
Tôi gửi theo đôi mắt - nhìn rõ quê hương
Như nhìn chính mẹ - những năm tháng tha phương
Làm sao có thể sống - khi lạc quê mất gốc
Thôi về thôi về
mò cua bắt óc
Như tuổi nhỏ, sống một đời an yên.

TRỞ VỀ TỪ TIẾNG NHỎ

Chẳng thà sống như những mái nhà cũ
Buồn cổ kính lội ngược dòng tuổi thơ 
Hẻm tròng mắt sâu hút đáy giếng nước 
Chẳng còn nữa, vắt tìm cạn gối mơ
Miền tuổi ngọt hun hút đồi gió êm
Xanh miếng cỏ, mắt bình minh mở dậy 
Nghe quê thở ấm mát bờ má thèm
Trên vai sương, gánh hồn quê hương mãi
Bị hút hồn lần hoàng hôn nấu đỏ 
Thuở lên bảy bứt chiều bỏ miệng nhai 
Trên lưng trâu, hồn tôi còn đâu đó 
Giữa cánh đồng, the cổ vị xanh ngây
Chẳng thà sống như núi già lặng tiếng 
Nghìn năm tại vị dưới ngôi quê hương 
Biệt phố thị, hạnh ngộ miền kí ức 
Cho dấu chân mất tích, tìm lại đường
Chẳng thà sống như nguyệt treo đỉnh cây
Làm mắt dõi, trông đám trẻ ngủ say 
Như thời Mẹ, thức tàn đêm cánh võng 
Múc lời quê, đổ hồn Con đỏ hây
Chẳng thà sống như sông về nguồn cội 
Giặt giũ hồn góa bụi lạc tiếng quê 
Tôi đang nghe, tiếng chặt củi vang dội 
Dù chân trói, vẫn tháo ra đi về.

THẰNG QUÂN

Mày có nhớ quê hương?
Mày có nhớ cội nguồn?
Sao lâu quá, mày không về thăm tao.
Giọng thằng Quân, lặp đi, lặp lại trong điện thoại 
Những lần gọi, chỉ bấy nhiêu câu nói 
Nó hiền như cục đất 
Nó thương bạn vô cùng 
Và những khi gặp nhau, nó giàn giụa nước mắt 
Nó ôm rồi nó véo, nó đấm đá tứ tung
Năm ấy tôi về lại 
Nó đón ở Chợ Chùa
Mưa trắng trời Quảng Ngãi 
Nó đứng suốt buổi mưa 
Khi gặp nó cũng khóc /khi về nó cũng khóc
Ôi cái thằng ngộ đời 
Thời ba mươi tuổi /mít ướt như trẻ con
Nó nói đủ thứ chuyện 
Xa lắc hồi ấu thơ 
Trong hơi ngà men rượu 
Suốt đêm không hết lời
Nó khuyên đừng hút thuốc/ chết sớm bỏ bạn bè 
Nó vỗ ngực tự khoe 
Tao bỏ sáu năm trời
Người thơm, như nước hoa
Ai như mày, đi đâu nồng nặc mùi thuốc lá
Nó kể với chúng bạn
Thằng Quang ở Miền Nam 
Mang dòng máu xứ Quảng 
Nó chẳng biết nói giọng miền Nam 
Nó mắt núi Thiên Ấn 
Hồn ngâm dưới sông Trà
Nó con người chân thật
như dân xứ Quảng ta.
Nhớ lại chỉ muốn khóc
thằng Quân nó mất rồi
Mưa ướt chiều Quảng Ngãi 
Tiễn thằng Quân đi xa 
Những khi về Đức Phổ, rồi đi sang Nghĩa Hành 
Buồn nào đắp lên mắt
cứ ngó ngước nhìn quanh
như ngày đầu mới đến
Miệng cứ gọi Quân ơi......

CÁNH CÒ QUÊ HƯƠNG 

Con gặp cánh cò
bay xa muôn mây
Mênh mông, mênh mông, quê hương đồng biếc
Con gặp mắt mẹ
rạng ngời tha thiết
Đôi mắt quê hương, trong như con sông
Ngọt ngào tuổi hồng
vui chơi giữa đồng
Con gặp cánh diều
bay theo ngàn gió
Tiếng của quê hương, tiếng mẹ nho nhỏ
Con gặp cây lúa
hiền như tóc cô
Dạy con bài hát,quê hương còn chờ
Rồi mai con lớn
bay khắp mọi miền
Như cánh cò xa, giữa trời nghiêng nghiêng
Con sẽ bay về
nơi có bóng mẹ
Ngôi nhà mái ấm
dạt dào thương yêu.

Tác giả Quang Nguyễn, tên thật Nguyễn Thành Quang, Sinh ngày 16-12-1991,

Người gốc Quảng Ngãi, Sinh ra và lớn lên tại xã Tân Hộ Cơ, huyện Tân Hồng, thuộc tỉnh Đồng Tháp, Đang sống và làm việc tại Sài Gòn
Các  tác phẩm đã xuất bản :
Chìm nổi phận rêu ( NXB Hội Nhà văn – nhiều tác giả )
Thơ tình bốn mùa ( NXB Hội Nhà văn – nhiều tác giả )
Tiếng thu (NXB Văn hóa văn nghệ)
Email : tacgiaquangnguyen@gmail.com

Bình luận