Anh về thế giới người hiền!

19/05/2020, 00:06

Anh về thế giới người hiền! - Mới tuần trước anh đến thăm tôi, anh  vui cười và tràn đầy sinh lực. Anh là vậy. Lạc quan và luôn khát khao cống hiến. Tôi biết, bên trong tâm hồn mạnh mẽ kia là căn bệnh thận đang từng giờ từng phút hành hạ anh. 

PGS.TS Cao Thế Trình, nguyên Chủ tịch HĐ Trường Đại học Đà Lạt

 Để chống chọi với bệnh tật, anh phải chạy máy hàng tuần. Song, bệnh tật cơ thể không làm anh hao mòn tâm thức với nghề, với đời. Rất nhiều lần anh nói với tôi, anh sẽ sống chung với lũ! Tôi tin vào sự lạc quan của anh. Bởi tôi hi vọng, anh sẽ tiếp tục cùng tôi “lái đò” trên dòng sông tri thức...

Tôi nhớ, lần cuối cùng được hàn huyên cùng anh. Hôm ấy, anh đã cảm ơn tôi vì tôi viết thay anh một phần trong đề tài:"Lịch sử trường" và đề tài "Phong cách người Đà Lạt"; còn tôi, tôi tặng anh cuốn sách tôi vừa xuất bản. Tôi nhớ như in giây phút, anh cầm trên tay cuốn sách tôi tặng, anh bảo, anh cũng đang cho in thêm một ấn phẩm. Vậy mà... NHANH HƠN TIA NẮNG  VỘI TẮT CUỐI CHIỀU... Anh ơi! Anh Cao Thế Trình ơi! Để lại 63 mùa xuân, anh về với thế giới người hiền.

PGS.TS Cao Thế Trình cùng với thế hệ sinh viên ngành Việt Nam học Trường ĐH Đà Lạt

Nhớ về anh, nhớ về người trí thức tài hoa, người khai phá và trực tiếp chèo lái ngành Việt Nam học, ngành Hàn Quốc học và Nhật Bản học của Khoa Đông Phương mà ngày nay là khoa Quốc tế học – một khoa mạnh của Trường Đại học Đà Lạt; người dám rẽ ngang sang Dân tộc học mà thành công đến bậc PGS, TS của ngành; sau đảm nhận trọng trách Chủ tịch HĐ Trường Đại học Đà Lạt

Tôi với anh thật nhiều duyên nợ. Anh chính là người bạn chung phòng tập thể từ 1986, cái ngày tôi mới về trường, anh là Trưởng khoa Đông phương - nơi tôi từng tá túc, gắng bó và yêu thương... trong tôi, anh luôn là người thầy dạy Sử hấp dẫn, một người đồng nghiệp hiểu biết, chân thành.

Đêm qua nhận tin anh mất... chập chờn nửa tỉnh nửa mơ. Tôi mơ thấy anh về nhanh nhẹn, khoẻ mạnh, tươi vui... Tôi hỏi anh: "em ngỡ anh đi rồi? Anh nói: "Định đi... nhưng ông bạn tát cho cái điếng người, nên vội vàng tỉnh lại"... Sáng ra tôi vẫn hy vọng mơ là thực. Tôi như đứa trẻ con mơ nhặt được tiền, tìm quanh mà chẳng thấy anh!!! 

Đang là một giảng viên cao cấp, anh vội đi quá anh ơi! Anh ra đi nhanh nhẹ nhàng nhưng nhanh quá. Tiếc thương anh, tiếc thương con người mà trọn đời chỉ mong muốn được dâng hiến trí lực cho giáo dục, cho khoa học. Anh ra đi để lại rất nhiều dự định dang dở, tâm huyết.

Biết chẳng thể  đảo ngược sự đời, thôi thì vô vọng xuôi theo số phận. Hy vọng nơi ấy, suối vàng chảy khẽ. Anh thật thanh thản, ngủ yên. 

Vĩnh biệt Anh – người Anh tôi mến!

Đà Lạt, 17/5/2020

TS. Lê Hồng Phong

Nguyên P.Trưởng khoa Đông Phương – Đại học Đà Lạt
 

Bình luận